cô vợ sát thủ của ông trùm hắc đạo
Chẳng thế mà cô luôn được mọi người quý mến (trừ một số ít người ghét). Cô là một người vợ d͙â͙m͙ đãng, à không, đảm đang. Một người mẹ hết mực yêu thương đứa con trai duy nhất của mình cho tới thời điểm này.
Cô vợ sát thủ của ông trùm hắc đạo ( Ngôn Tình , Hắc Bang , Ngược , Sủng , HE ) 17 . Nhiệm vụ bắt đầu
Cô là một người vợ d͙â͙m͙ đãng, à không, đảm đang. Một người mẹ hết mực yêu thương đứa con trai duy nhất của mình cho tới thời điểm này. Nói đến đứa con trai này, đó là nhân vật chính số 2.
Đằng sau thân phận chủ tịch, anh là một thủ lĩnh vô tình lãnh khóc. Anh là người đứng đầu của bang Phi Long, là một ông trùm đích thực trong hắc đạo. Tôn chỉ của anh là. "Thuận ta thì sống, nghịch ta thì chết."
Bạn đang đọc: CÔ VỢ SÁT THỦ CỦA ÔNG TRÙM HẮC ĐẠO - Chương 11 - Wattpad " Chị Linh " " Không sao rồ, em nằm nghỉ ngơi đi " Nói rồi tôi ra ngoài, xuống dưới vườn tâm lý mọi chuyện.
download novel bumi tere liye pdf google drive. "Đùng..... đùng" ngoài trơi mưa lớn như trút, máu hoà tan với nước chảy ra ngoài. - Con hãy nấp ở đây. Bên ngoài xảy ra chuyện gì cũng không được chạy ra ngoài . Nhớ lời mẹ phải ở yên trong này mẹ tôi nói - Mẹ...con sợ tôi khóc - Không sao đâu con. Có ba mẹ ở đây. Con yên tâm, mẹ đi một lúc rồi về. Ba mẹ yêu con. mẹ nói rồi hôn lên trán tôi và đậy nắp thùng lại - Cô ta ở kia, mau bắt cô ta lại. Giọng mấy người đàn ông chỉ về hướng mẹ tôi đang chạy - aaaaaa.. Cứu tôi với. Những tiếng kêu cứu, những tiếng hét cứ vang lên. Đến khi mọi người đều rời đi, không còn ai nữa, tôi trèo ra, trước mắt tôi. Xác người nằm ngổn ngang, máu chảy khắp nhà. Tôi run run bước đi, nước mắt không ngừng rơi. Ra đến tận cửa chính, ba mẹ tôi nằm đó. - ba mẹ...ba mẹ tỉnh lại đi tôi gào khóc - không .... Không tôi ngất đi Tỉnh dậy mồ hôi ướt đẫm, vài giọt nước mắt còn vương trên khoé mi. Những lúc tôi ngủ, các hình ảnh ấy luôn xuất hiện, suốt bao năm nay cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi là Mộc Linh, 22 tuổi. Một thiên tài nghiên cứu vũ khí công nghệ cao, một hacker siêu giỏi. Nhưng không ai biết, họ chỉ biết đến tôi là một sát thủ. Tôi hiện đang ở với người bạn thân của ba tôi. Ba mẹ tôi bị giết hại vì nghi vấn liên quan đến gian lận việc vận chuyển vũ khí của tổ chức. Để điều tra cụ thể, tôi đã nhờ đến người bạn thân của ba tôi, cũng là ba nuôi tôi hiện giờ ông Cường giúp tôi gia nhập tổ chức đó. Đó là tổ chức đen. Với lấy điện thoại nhìn màn hình mới ba giờ sáng, vẫn còn sớm nhưng giờ mà nằm xuống tôi không ngủ được. Lại ngồi dậy bước đến bàn làm việc. Mở laptop cập nhật thông tin tình hình của tổ chức đen. Nhấp vào một file, trong đó toàn bộ những thông tin mật và những vụ làm ăn phi pháp của tổ chức đen mà tôi thu nhập được. Mỉm cười với thành tích mà mình làm được nhưng với từng này chứng cứ vẫn chưa thể lật đổ được "Đen". Muốn lật đổ họ ,tôi phải rời khỏi đó và tìm một chổ dựa vững chắc cho mình. Bởi thế lực đó rất mạnh, người của họ ở khắp mọi nơi, đặc biệt người đứng đầu tổ chức đen là lão già Cao Phong mưu mô, xảo quyệt. Đang mãi suy nghĩ thì điện thoại rung. Là Đỗ Yến gọi. - alo, chị đang ở đâu- chị đang ở nhà, mọi chuyện sao rồi. - lão già Cao Phong cho em và chị ra khỏi tổ chức với một điều kiện- điều kiện? - đúng vậy. Một điều kiện là thực hiện vụ trao đổi cuối cùng của ông ta- cụ thể đi- ông ta không nói, chỉ nói chờ có lệnh. - được rồi, em làm gì cũng nên cẩn thận. Nói rồi tôi cúp máy, Đỗ Yến kém tôi một tuổi, rất giỏi về vỏ và bắn súng. Tôi và Yến là hai trong mười người của tổ chức còn sống sót trong " trại huấn luyện ". Là một người hái ra tiền cho ông ta, những nhiệm vụ và những giao dịch ông ta giao cho chúng tôi chưa một lần thất bại. Từ trước đến nay, bất cứ ai rời khỏi tổ chức cũng phải thực hiện một nhiệm vụ cuối cùng. Nhiệm vụ này, từ xưa đến nay không một ai sống sót, chỉ có chết. Nếu những người đó sống sót, ông ta thà hủy diệt để tránh những mối đe dọa cho bản thân mình. Lần giao dịch cuối cùng, chỉ cần làm xong tôi và Yến có thể rời khỏi tổ chức để thực hiện những kế hoạch của mình. "Cốc...cốc"- ba vào được không con? - dạ được ba- hôm nay con không đi học à?- con được nghỉ một tháng- truyện kia thế nào rồi con- con xin rút khỏi tổ chức rồi - sẽ rất nguy hiểm- con biết. Nhưng nếu không rời khỏi thì chưa kịp trả thù con đã mất mạng rồi-haizzz. Con đừng để thù hận lấn át mất vị trí của mình. Mọi thứ đều do số phậnTôi lạnh lùng nói- con không tin số phận- con hãy suy nghĩ kĩ. Đừng làm gì vượt quá sự chịu đựng của bản thân. Nguồn lực con không lớn. Con không thể đối mặt với "đen"Ông thở dài rồi đi ra ngoài. Tôi biết ba lo cho tôi, ông cũng không có vợ con, tuy rằng tôi chỉ là con nuôi. Nhưng ông chưa bao giờ coi tôi là con nuôi mà luôn coi tôi như con gái ruột của mình. Lo lắng cho tôi từng chút một. Những lần tôi đi làm nhiệm vụ, ông thức cả đêm chờ tôi về, chuẩn bị dụng cụ y tế, sẵn sàng băng bó cho tôi. Cuộc giao dịch lần cuối này, khả năng sống sót của tôi rất thấp. Làm cũng chết, mà không làm cũng chết, vậy thì phải đối mặt. Ban đêm tôi là sát thủ, còn ban ngày tôi là sinh viên năm cuối của viện nghiên cứu công nghệ cao. Bắt đầu từ hôm nay tôi được nghỉ một tháng sau đó bắt đầu làm đê tài nghiên cứu rồi kết thúc chương trình học tập. Điện thoại rung. Là Nhung, Nhung là người bạn được coi là khá thân ngoài cuộc sống của tôi. - alo, cậu đang ở đâu vậy? Cậu có hẹn với mình mà để mình chờ cậu mãi thế. - mấy giờ? Tôi hỏi - còn mấy giờ, 5h chiều rồi. Nhanh nhanh dùm đi. - ừ, mình ra liền. Nói rồi tôi thay đồ bắt xe ra chổ hẹn với Nhung. Nhung là tiểu thư con nha giàu có, ba mẹ cậu ta làm ăn kinh doanh lớn và có tiếng. Còn tôi được mọi người biết đến là một con bé nhà nghèo. Đạt được học bổng để vào tr ường đại học. Tôi mặc quần đen, áo sơ mi, đi giày thể thao, đeo kính 0 độ và đội bộ tóc giả có mái ngố. Vì sự an toàn của bản thân và để cuộc sống của tôi không bị đảo lộn, tôi phải làm như vậy. Bắt xe đến điểm hẹn với Nhung. Nhung vẫy vẫy tay với tôi. - Linh, đây nèTôi tiến lại chổ Nhung, Nhung đã kéo tay tôi chạy. Tôi hỏi. - đi đâu vậy? - chạy chứ đi đâu. Hôm nay toàn thành phố chạy vẫn động vì một cơ thể khoẻ mạnh đấy. Tôi nhăn mặt nói. - cậu chưa đủ mệt hả? - thôi mà, cậu cũng nên ra ngoài đi, mới biết cuộc sống bên ngoài như thế nào chứ. Lúc nào cậu cũng học học như con gà công nghiệp vậyTôi thở dài lắc đầu, vì không biết ai mới là gà công nghiệp đây. Hôm nay tât cả mọi người đều chạy vận động, nên lượng người ra đường hôm nay rất đông. Để kích thích và khuyến khích tất cả người dân nên các quan chức trong chính phủ cũng phải chạy cùng dân. Tất cả các quan chức, lãnh đạo cao cấp cũng đều ra đường ăn mặc bình thường chạy cùng mọi người. Vẻ mặt ai cũng rất vui rát hào hứng cho cuộc vận động lần vẫy tay với tôi, nói. - nhạn lên linh, cậu chậm vậy- được rồi, cậu cứ chạy trước điDứt lời, Nhung chạy tụt lại để chạy cùng tôi. Có tiếng người hét lên- aaaaaa...chạy....chạy mau- giết người...chạy mau- mau mau chết bay giờ- aaaaaaĐang chạy, tôi kéo tay Nhung lại, nấp vào một chổ. Nhung ngước mắt nhìn tôi. - sao thế? Đang chạy mà- suỵt... Tôi đứa tay ra dấu im lặng. Chắc chắn có gì đó, rõ ràng tôi nghe thấy tiếng kêu cứu phát ra từ viên dá nhỏ tôi đính bên ống tai ngoài. Nó rấ t nhỏ, nếu ai phải thật sư tinh mắt mới để ý ra. Đây là tuyệt phẩm nghiên cứu mà tôi tâm đắc nhất. Nó có thể giúp nghe rõ những tần số, những cuộc nói chuyện thậm chí cách ta hẳn 10 km. Đây là vật bất ly thân của tôi trong cuộc sống và mỗi khi tôi làm nhiệm vụ. Nhiêu lân tôi thoát nạn được cũng là nhờ viên đá nhỏ này. Tiếng kêu cứu mỗi ngày một gần, chúng tôi chạy phía trên vậy những người chạy ohias sau chắc chắn gặp vấn đề. Nhung hỏi tôi. - cậu sao vậy Linh- mình..mình bị tụt huyết áp không chạy được nữa. Chúng ta về thôi- hay để mình gọi người đưa cậu về- không mình muốn cậu đưa mình về tôi nói, nếu không đi nhanh ở đây thêm chắc sẽ bị liên lụy mất - ừ, đi thôiVừa quay người đi, thì người đằng sau nháo nhác chạy ùa lên, dẫm chân lên nhau mà chạy. Tiếng la hét, tiếng kêu cứu ngày càng gần. Nhung run run hỏi tôi- có chuyện gì vậy?Tôi im lặng không nói gì, ánh mắt quét một lượt xung quanh, thấy có rất nhiều người voiw gương mặt lạnh hung dữ. Khẩu súng mini nhỏ được cất giấu trong ống tay áo, ánh mắt họ đảo liên tục như đang tìm kiếm thứ gì. Không phải chuyện của mình tốt nhất nên lui, tránh phiền phức. Nghĩ vậy, tôi nhanh tay kéo Nhung ra khỏi đó. Chạy được một đoạn tôi quay lại hỏi- cậu có mệt không? Không thấy Nhung đâu, tôi giật mình. " chết tiệt, bị lạc mất rồi, chắc vừa nãy đông người xô lấn quá. Phải tìm nhanh chứ như vậy dễ chết lắm". Nghĩ vậy, tôi chạy theo dòng người tìm Nhung. Cố gắng lắng nghe tần số của cậu ta để xác định phương hướng. Ngón tay bất giác chạm nhẹ gọng kính, mắt kính lập tức hiển thị hình ảnh cách xa tôi cả km. Đưa ánh mắt quét một dọc để tìm kiếm hình ảnh của Nhung. Tôi len lỏi vào đám người, thi thoảng ngước ánh mắt lên quan sát. Kia rồi, tôi chạy lại tóm lấy tay Nhung. - cậu không sao chứ? Nhung vừa khóc vừa nói. - mình...mình sợ quáNhìn hai cánh tay Nhung toàn vét đỏ, thậm chí có cả những vết xước, vết cào từ tay những người khác. Tôi nói. - thôi không sao rồi, chúng ta về thôi- nắm chặt tay mình, đừng buông ra đấy nhé tôi nói tiếp Nghe tôi nói, Nhung chỉ biết gật đầu, nước mắt vẫn lưng tròng. Tôi kéo tay Nhung đi lách qua dòng người thì có một đám người đuổi theo một người đàn ông chạy ngược về phía tôi. Mấy tên áo đen hét lên. - mau...bắt ông ta lạiNhìn người đàn ông đó hớt hải chạy, tay ôm vết thương trên bụng. Mọi người sợ hãi, tản ra hết, tôi nắm tay Nhung dạt vào bên đường. Vừa đi qua tôi, người đàn ông đó liền bị bắt lại, tay tôi nắm chặt một vật mà ông ta đưa. Lúc ông ta bị bắt đi, tôi quay đầu lại nhìn, mắt kính bắt đầu hoạt động nhìn về phía người đàn ông đó bị bắt đi. Tôi nhếch môi cười, nhưng chính cái nhếch môi và hành động của tôi lại bị thu vào tầm mắt của một người. Ngay sau đó mọi người trở lại bình thường, cuộc vận động vẫn tiếp tục diễn ra. Tôi và Nhung đi về chứ không tiếp tục chạy nữa. Nhung nói. - vừa rồi sợ thật đó. Cậu nhìn tay mình nè. Tôi mỉm cười trêu Nhung. - không mất xác là được rồiChúng tôi mãi nói chuyện với nhau mà không để ý rằng có một chiếc ô tô đậu đối diện chúng tôi. Bằng phản xạ nghề nghiệp, cảm giác có người nhin mình, tôi quay ra, nhìn thấy anh ta đanh hướng đôi mắt chim ưng nhìn tôi. - sao vậy linh Nhung hỏi - không sao, mình về thôiNói rồi , tôi lên xe với Nhung, ánh mắt ấy, ai nhìn vào cũng sợ hãi, ánh mắt có thể nhìn thấu tâm can người khác. Và đây cũng là lần đầu tiên, tôi và anh đối mặt.
Thể loại Ngôn tình, hắc bang, sủng, HETần Gia Uy anh là ông trùm giới mafia, là người đàn ông khét tiếng lạnh lục. Trong thế giới của anh, anh chính là thượng đế là pháp luật. Chỉ cần là thứ anh thích thì sẽ phải thuộc về trong giang hồ mỗi khi nghe đến Tần Lão Đại đều liên tưởng đến một con sói hung tàn, mưu mô đa kế. Nhưng anh cũng có một mặt của vị nam thần, lạnh lùng dũng Vịnh Hi là con gái duy nhất của Đường Chấn Nam, vị tổng thống đương nhiệm của Mỹ. Cô sở hữu nhan sắc hơn người và trí thông minh tuyệt thật kỳ lạ, một con người không sợ trời sợ đất như cô lại sợ Tần Gia Uy một cách kỳ lạ. Và con sói hung tàn cũng đã trở nên đáng yêu dịu dàng vì cô.
Tại một góc tối trước cửa quán bar Night Angel, quán Bar lớn nhất tại thành phố S không khí lại đối nghịch với bên ngoài. Trước cửa đứng bốn tên bảo vệ với thân hình cao lớn cường tráng nét mặt hình sự. Họ đứng canh cửa để giữ gìn an ninh trật tự cho quán bar. Những chiếc xe sang trọng lần lượt tiếng vào bãi đậu xe VIP của quán hàng người đang đứng chờ sẵn ngoài cửa, đợi đến 12 giờ khuya quán bar mới mở cửa. Cho dù là những công tử, tiểu thư nhà giàu hay những người nổi tiếng điều không ngoại lệ. Người nào cũng phải sắp hàng chờ để vào trong. Những người tới đây điều biết đến quy luật của quán bar. Dù họ có thân phận gì đi chăng nữa, một khi bước vào cửa quán bar điều như nhau. Bởi vì những người được phép vào trong, đều là những kẻ có thân phận và địa vị trong xã Lung Linh là con gái út của Mã Cảnh Chung, thủ lĩnh của bang Tam Hổ. Bang Tam Hổ nằm trong tứ đại bang phái tại thành phố S. Đứng nhất là bang Phi Long của Nam Liệt, đứng nhì là Bang Bạch Hổ của Mạnh Hùng, đứng thứ ba là bang Tam Hổ của Mã Cảnh Chung, cuối cùng là bang Ngũ Xà của Trịnh Ngũ Dương. Bang Tam Hổ đang ở trong bóng tối, ngấm ngầm mở rộng địa bàn của mình tại thành phố S. Tuy bang Tam Hổ không lớn mạnh bằng bang Phi Long của Nam Liệt. Nhưng Mã Cảnh Chung là một tiểu nhân bỉ ổi, nên Nam Liệt luôn cho người theo sát hành động của bọn họ. Mã Lung Linh cùng một nhóm bạn lần đầu tiên đến bar Night Angel chơi.
Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Luật Sư Kiêu Ngạo Của Mình P2Trích đoạnHọ vừa phải chú ý đến con đường, vừa phải chú ý đến hai nhân vật mà người trong hắc đạo đã liệt kê là hai nhân vật vô cùng nguy hiểm. Trước khi bắt người, thủ lĩnh của họ là Yaris đã nói cho họ biết thân phận của hai người lĩnh bang Phi Long là một người tâm địa sâu xa khó đoán, anh ta ra tay vô cùng độc ác. Còn thủ lĩnh Bang Con Rồng Vàng, tuy là phụ nữ nhưng nghe nói cô là một người lạnh lùng và tàn nhẫn, ra tay còn ác nghiệt hơn cả đàn ông. Tuy họ thấy Hàn Mạc quả thật lạnh lùng như lời nói của Yaris, nhưng một người phụ nữ với nhan sắc tuyệt mỹ như vậy thì làm sao có thể độc ác và có năng lực lớn như lời nói của Yaris. Đọc Truyện
Reads 48,956Votes 999Parts 21Ongoing, First published Jan 27, 2019Table of contentsMon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Mon, Jan 28, 2019Tue, Jan 29, 2019Tue, Jan 29, 2019Wed, Jan 30, 2019Sun, Feb 10, 2019Mon, Feb 11, 2019Sat, Feb 16, 2019Sun, Feb 17, 2019Sat, Feb 23, 2019Sun, Feb 24, 2019Sat, Mar 23, 2019Sat, Mar 23, 2019Wed, Jun 12, 2019Tôi Mộc Linh -22 tuổi. Là 1 cô gái thông minh, 1 hacker, 1 tay súng giỏi, một sát thủ chuyên nghiệp, 1 nhà nghiên cứu tài ba. Để rửa sạch oan ức cho ba mẹ, tôi đã gia nhập tổ chức và gặp anh. Còn anh là Trịnh Hưng- người thừa kế của một dòng họ giàu nhất thế giới- 1 trùm mafia khét tiếng lừng danh, cực ghét phụ nữ Anh nắm trong tay sự sống chết của nhiều người. Trong một lần đụng độ, một hiệp ước được hình thành, một giao dịch đã xảy ra, tôi sẽ như thế nào khi phải lòng một người máu lạnh như anh ta. Khi xung quanh đầy rẫy những nguy hiểm thì tôi sẽ phải làm gì để bảo vệ bản thân mình....31hắcbang
cô vợ sát thủ của ông trùm hắc đạo