cùng tổng tài daddy cưng chiều mẹ

Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ. Kiều Uyển Uyển. Đừng Mãi Nhớ Thương Em. Ngỡ; Giới Thiệu. Đọc truyện hay ngôn tình sắc, ngôn tình sủng, ngôn tình tổng tài, ngôn tình cổ đại, ngôn tình xuyên nhanh, giới giải trí - showbiz. Web truyen luôn cập nhật truyen full, truyện *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc. Chương 584: Ký hợp đồng bán thân Tư Vũ Chiến ghé vào tai anh ta thì thầm: "Không phải cậu vừa nói có người dọa nhảy khỏi tòa nhà sao? Cậu có thể thu xếp răng khi Chọc tức vợ yêu: Tổng tài ghen tóe lửa khi chứng kiến nữ chính ăn mặc hớ hênh trong nhà của người đàn ông khác 'Chọc tức vợ yêu' tập 13: Tổng tài Gia Bách cơm bưng nước rót chăm sóc người yêu bệnh khiến thanh niên F.A Gia Khang nhận 'cẩu lương' mệt nghỉ Theo dõi. Song Sinh Tổng Giám Đốc Dùng Chung Một Món Ăn. Tác giả: Viên Hạo Nhiên. Convert: Ngocquynh520. Edit: Hạ Tuyết Thiên Giới Thiệu. Bọn họ là ân nhân của cô, không có bọn họ cô sẽ không có ngày hôm nay. Bọn họ là ác mộng của cô, đoạt đi trong của cô, giam cầm tự do Truyện Cô Vợ Quê Mùa Của Tổng Tài Thâm Sâu của tác giả Song kể về hai chị em song sinh nhưng tại sao một người là tiểu thư cành vàng lá ngọc còn một người phải ăn gió nằm mưa. Vì quá khứ trụy lạc, Vân Tử Diễm buộc Vân Tử Lăng bí mật ngủ với Hoắc Ảnh Quân để download novel bumi tere liye pdf google drive. Màu NềnMàu ChữFont ChữCỡ ChữKiểu MàuChương 1 Người thế thân“Tô Kim Thư, chúng ta dù gì cũng là chị em cùng cha khác mẹ. Chỉ cần cô thay tôi ngủ với tổng giám đốc Vương một đêm, tôi liền có thể gả vào nhà giàu rồi”“Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.”“Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi…”Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực năm rồi, chỉ có thể dùng máy thở duy trì sự sống…€ô vẫn đang học đại học, cơ bản là không thể chỉ trả được chỉ phí y tế cao như thình lình, cánh cửa trước mặt bị đẩy bóng tối có một bàn tay to lớn kéo cô vào.“AhI Tô Kim Thư hoảng sợ, cơ thể bị một người đàn ông đè ngược lên Kim Thư sợ muốn phản kháng, nhưng đột nhiên cô cảm thấy cả người bất thật!Nhất định là Tô Bích Xuân động tay chân vào ly nước trái cây của đàn ông trong bóng tối ấy như một con sư tử săn mồi nhìn thấy con mồi là nhảy vào * Đau quát Toàn bộ cơ thể như bị bánh xe cán qua, không có chỗ nào không Kim Thư kìm nén cơn đau cố gắng mở mắt phòng rất tối, giường thì lộn xộn, quần áo thì trên sàn cưỡng có thể nhìn thấy được một cái bóng đang nằm bên cạnh cô, quay lưng với cô mà Bích Xuân vì để vào được gia đình giàu có mà không ngần ngại chuốc thuốc cô, đưa cô lên giường của một người đàn ông vừa già vừa xấu sỉ nhục này khiến cho cô cảm thấy không còn mặt mũi, thậm chí không thèm nhìn xem người đàn ông bên cạnh là tròn hay phẳng, kéo chăn lên, hoảng loạn mặc lại quần áo và chạy ra chân trước vừa ra khỏi phòng thì cửa phòng kế bên mở Bích Xuân đi ra ngoài trong chiếc áo choàng tắm, nhìn bóng lưng Tô Kim Thư chạy đi mà cười nhạo “Con tiện nhân này, biết ngay là cô làm việc chậm chạp cho nên tôi đã giúp cô một tay, miễn phiền phức.”Không phải vì cô ta có quá nhiều người bạn trai nên việc phẫu thuật màng trinh không thể làm được, thì cũng chẳng cần nhờ tới con nhóc tiện nhân này?Trên mặt nở nụ cười đắc ý, Tô Bích Xuân đẩy cửa bước phòng, hơi thở mơ hồ đó vẫn còn, người đàn ông vẫn đang ta cẩn thận cởi áo tắm ra và bò lên nhìn thấy một mảnh máu đỏ trên ga giường trắng tỉnh, cô ta cười một nụ cười tự mãn, nghiêng người qua dựa đàn ông “Tổng giám đốc Vương, lần đầu tiên của người ta đều đã cho anh rồi, anh nhất định phải chịu trách nhiệm đấy… huh huhl”Người đàn ông vốn đang ngủ say nghe thấy tiếng động, đột nhiên mở mắt ra và đứng nhìn người phụ nữ trên giường một cách lạnh lùng “Lần này cô đã cứu tôi, cứ nói bất cứ điều gì cô muốn, tôi đều sẽ thỏa mãn cô.”Người đàn ông này có giọng trầm như đàn vi ô lông, gợi cảm mê lòng cô ta rất ngạc Dáng điệu cao ráo, và giọng nói này, không phải là cái người tổng giám đốc Vương kia vừa lùn vừa xấu vừa béo vừa già!“Hây dai”Giây sau, đèn phòng được bật nhiên xuất hiện trước mắt, là một khuôn mặt đẹp trai hoàn hảo đến không thể chê bai được, ngũ quan sâu sắc như được thượng đế tạc ra, toàn thân tỏa ra khí chất cao quý nổi Bích Xuân ngây người ..”Cô ta biết người đàn ông ta đã thấy hình ảnh của anh trên TV hàng triệu lần, nhà giàu bậc nhất nước Thiên Long, tổng giám đốc của tập đoàn Lệ Thiên, Lệ Hữu Tuấn!Tô Kim Thư tiện nhân đó … lại là ngủ cùng với Lệ Hữu Tuấn? !Nhà họ Bích Xuân cười đắc ý, vô cùng ngoan ngoãn ngồi cạnh cha mình là Tô Văn Tâm “Cha ơi, lần này đúng là một kết quả bất ngờ. Cha có thể yên tâm rồi, thời gian này khó khăn tài chính của nhà họ Tô †a sẽ được giải quyết nhanh chóng bao nhiêu năm cha nuôi nấng đứa con gái này, con cuối cùng cũng đã giúp đỡ được cho gia đình họ Tô chúng ta rồi.”“Người xưa nói phải lắm, mẹ nào con nấy. Năm đó mẹ cô ta thay lòng đổi dạ làm những điều xấu xa, sinh ra đưa con gái cũng chẳng tốt đẹp gì hơn. Bây giờ có thể giúp ích được nhà họ Tô cũng là phước phận cho cô ta” Vừa đề cập đến mẹ của Tô Kim Thư, sắc mặt Tô Văn Tâm liền có phần khó coi.“Bình thường thì giả vờ là băng thanh ngọc khiết, bây giờ trở thành tàn hoa bại liễu, để con xem bây giờ cô ta lấy cái gì để đi ra ngoài mà khoe khoang, hừ, dám dụ dỗ anh Đức Hiệp. Con đoán cô ta vẫn còn đang mơ mộng, chờ đợi chúng ta trả tiền điều trị cho anh trai sắp chết của cô ta! Đúng là ảo tưởng mà!”“Bây giờ đến trinh tiết cũng không còn, đương nhiên là chẳng còn mặt ở lại cái nhà này. Đợi khi cô ta trở về, cha sẽ đuổi đi ngay lập tức, để mẹ con không phải tức giận với cha nữa!” Tô Văn Tâm kéo trợ lý chuyển tiền qua hồ sơ, cười rất vui “Bích Xuân, lần này con đã giúp cha rất nhiều, con đúng là con gái tốt của cha!”“Cha vẫn là cha lợi hại. Không những giúp con bắt được con rể vàng mà còn có thể đuổi cái sao chổi đó đi nữa, chính là một tên trúng hai chim!”“… Hầy !”Cửa phòng khách đột nhiên bị đẩy cha con cùng nhìn Kim Thư đứng ở ngoài cửa, khuôn mặt trắng bệch với thân hình mỏng manh đang run rẩy.€ó lẽ là đã nghe họ nói chuyện rồi Tô Kim Thư nghĩ tất cả chuyện này là do Tô Bích Xuân sắp đặt, nhưng không ngờ lại chính là cha ruột của cô, để giải quyết vấn đề kinh doanh, đưa cô lên giường cùng một người đàn ông chí còn phải dùng cơ hội này để đuổi cô ra khỏi nhà Bạn đang đọc truyện Cùng Tổng Tài Daddy Cưng Chiều Mẹ của tác giả Song. "Nếu như không phải do tổng giám đốc Vương yêu cầu phải là cô gái sạch sẽ thì chuyện tốt như thế này cũng không tới lượt cô đâu.”"Nếu cô dám không đồng ý, tôi lập tức bảo cha cắt tiền viện phí của anh trai cô, rút máy thở ra để cho anh ta chờ chết. Cô tự mà liệu đi...”Tô Kim Thư đang đứng trước cửa phòng Suite tổng thống, bên tai vọng lại giọng nói của Tô Bích Xuân lúc vụ tai nạn xe, cô mất đi mẹ mình, người anh trai yêu thương cô nhất cũng trở thành một người thực yêu thích truyện ngôn tình, bạn đừng bỏ qua Chiến Soái Bắt Nạt Vợ Tôi? Nằm Mơ Đi! hoặc Chỉ Muốn Hành Hạ Em Cả Ngày Lẫn Đêm Anh Muốn Em. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 160 Cô ấy vẫn chỉ là một đứa bé “Lệ Hữu Tuấn sao anh lại ở chỗ này?” Lê Duyệt Tư nhíu mày hỏi. Ngay cả mí mắt Lệ Hữu Tuấn cũng không thèm nhấc lên “Vấn đề này hẳn là cô nên đi hỏi chồng chưa cưới của cô một chút.” Nói xong, anh liếc mắt nhìn Lục Anh Khoa một cái “Còn sửng sốt làm gì nữa? Đến đồn cảnh sát” “Hữu Tuấn” Lê Duyệt Tư nhíu mày đột nhiên tăng lớn giọng nói. Trên mặt Lệ Hữu Tuấn bắt đầu hiện lên sự không kiên nhãn “Có phải cô rất nhàn rồi hay không, chuyện gì cũng thích cắm đầu tham dự vào?” Đang ở trước mặt nhiều người mà lại bị nói những lời như vậy, trên mặt Lê Duyệt Tư dường như khó tránh có một chút tức giận. Khóe miệng của cô ấy nhếch lên một nụ cười miễn cưỡng, sau đó lại nhanh chóng chĩa mũi nhọn vào Tô Kim Thư “Kim Thư, Hân Tinh cô ấy vẫn còn là một cô bé. Nếu bây giờ vào đồn cảnh sát, đời này nhất định sẽ bị hủy hoại, cô có thể đừng hung hăng dọa người như vậy được hay không, tha cho cô ấy đi?” Ngay lúc vừa nhìn thấy Tô Kim Thư, Kỷ Hân Tinh liền tức giận, cô ta vội vàng đưa tay kéo Lê Duyệt Tư lại “Đàn chị, chị đừng cầu xin cô ta.” dạng như thế này, đáng lẽ khả năng cô ta muốn hại chết tôi phải cao hơn mới đúng chứ. Nếu cô ta còn là một đứa bé thì khi phạm sai lầm càng phải nên được giáo dục, nếu không đợi sau khi trưởng thành rồi lại tiếp tục phạm sai lầm, chỉ sợ là kết cục cũng không dễ dàng như vậy. “ “Tô Kim Thư cô còn có mặt mũi nói tôi, rõ ràng chính là cô vừa rồi đã động thủ đánh tôi một cái tát, còn uy hiếp tôi. Nếu như không phải do cô động thủ trước thì làm sao tôi có thể vô duyên vô cớ đẩy cô được” Lúc này, Phương Trí Thành đang đứng ở một bên dường như cũng có chút không nhìn nổi nữa, mở miệng nói “Cô Kỷ, tuy rằng cô còn chưa trưởng thành, bây giờ vẫn chỉ là một “đứa bé”, nhưng ba mẹ của cô không có dạy cô hay sao, trẻ nhỏ không thể nói dối? Vừa rồi tất cả nhân viên trong đoàn làm phim đều nghe thấy cô mắng Tô Kim Thư là tiện nhân, sau đó còn đưa tay đẩy cô ấy. Cho dù cô là người có bối cảnh đi chăng nữa thì cô cũng không thể đổi trảng thay đen như vậy được?” Người của đoàn làm phim nghe thấy Phương Trí Thành mở miệng, cũng nhao nhao lên tiếng phụ họa “Đúng vậy, tôi cũng nhìn thấy được” “Không sai, chính là Kỷ Hân Tỉnh cô ta động thủ đẩy người trước.” “Rõ ràng chính là mình động thủ đánh người trước, hiện tại còn muốn cắn ngược lại người ta một cái, ngôi sao mới mà tập đoàn Lục Dương muốn nâng đỡ, ngay cả tiêu chuẩn cơ bản nhất để làm người cũng không học được, vậy mà còn muốn làm ngôi sao?” “Giá trị như vậy, chỉ sợ là muốn dạy thành một đứa trẻ hư cũng nên?” Kỷ Hân Tinh dù sao cũng chỉ là một cô gái nhỏ. Sau khi nghe được những lời này thì những giọt nước mắt liền đua nhau chảy ra. Sắc mặt của Lê Duyệt Tư thật sự đã vô cùng khó coi, cô ấy lạnh lùng nhìn chằm chẩm Tô Kim Thư “Coi như là cho tôi một chút mặt mũi cũng không được sao? Lúc trước cô muốn cứu Lâm An Nguyên cũng là nhờ tôi rút đơn kiện, bây giờ cứ xem như là cho tôi một chút mặt mũi, chúng ta huề nhau.” Hữu Tuấn nhíu mày, đang chuẩn bị mở miệng, đột nhiên nghe được Tô Kim Thư cúi đầu nở nụ cười “Cô Lê, lời này của cô đã nói sai rỉ Nguyên có thể được thả ra đúng thật là do cô đã rút đơn kiện, chuyện này tôi rất cảm kích cô. Nhưng đối với một đứa trẻ vị thành niên, sự nuông chiều vô tận mới là cái hại lớn nhất, thừa dịp bây giờ cô ta còn chưa trưởng thành, đưa đến đồn cảnh sát để giáo dục lại, nói không chừng hiệu quả sẽ tốt hơn” “Cô… Khuôn mặt xinh đẹp của Lê Duyệt Tư rất lạnh lùng, bị Tô Kim Thư chặn miệng lại một chữ cũng không nói nên lời. Lệ Hữu Tuấn lạnh lùng liếc cô ta một cái, lập tức quay đầu nhìn về phía Phương Trí Thành “Tất cả tư liệu của bộ phim tuyên truyền này đều xóa hết đi, hợp đồng quảng cáo cũng phải hủy bỏ, thuận tiện thay tôi chuyển lời đến cho các đạo diễn lớn, từ nay về sau nếu ai dám hợp tác với cô ta thì chính là đối địch với tập đoàn Lệ Thiên.” Lục Anh Khoa ở một bên đi tới, có lòng tốt nhắc nhở một câu “Nếu ông chủ không lên tiếng thì chính là đã ngầm đồng ý rồi.” Phương Trí Thành lập tức vui vẻ tươi cười, liên tục nói cảm ơn “Cảm ơn, thật sự cảm ơn trợ lý Lục rất nhiều.” Sau khi Lục Anh Khoa nhắc nhở Phương Trí Thành xong, lúc này mới đi tới bên cạnh Kỷ Hân Tỉnh, nói “Cô Kỷ, cô muốn tự mình lên xe hay là cần tôi giúp cô?” Kỷ Hân Tinh hoàn toàn hoảng hốt, cô ta tuyệt vọng kéo tay Lê Duyệt Tư “Đàn chị cứu em, cứu em với.” Lê Duyệt Tư nhìn Lục Anh Khoa một cái, sau khi nhìn thấy được ánh mắt chân thật đáng tin của anh ấy, cuối cùng vẫn chấp nhận từ bỏ. Cô ấy đẩy Kỷ Hân Tinh ra “Mặc kệ là em đã trưởng thành hay chưa, tự mình gây họa thì nhất định phải tự mình học cách chịu trách nhiệm.” Kỷ Hân Tinh quả thật không dám tin “Nhưng mà, chuyện này đều là do em vì chị nên mới tức gi Vốn dĩ cô ta cũng không biết đến sự tồn tại của Tô Kim Thư. Là Na Na vẫn luôn ám chỉ rất rõ ràng, trong lời nói tất cả đều mang ý tứ chỉ cần cô dạy dỗ Tô Kim Thư, Lê Duyệt Tư nhất định sẽ để ý đến cô. Nếu không phải vì như vậy, làm sao cô có thể vô duyên vô cớ làm khó Tô Kim Thư được cơ chứ? Lê Duyệt Tư nghe được những lời này, khuôn mặt xinh đẹp ngay lập tức trầm xuống “Em đang nói nhảm cái gì đó hả.” Kỷ Hân Tinh bật lên tiếng khóc nức nở “Em, em chỉ muốn thay chị giáo huấn tiện nhân không biết tốt xấu kia…” Na Na lập tức xông lên cắt đứt lời nói của cô ta “Hân Tỉnh, cô gái như cô mới thật sự là một người không biết tốt xấu gì mới đúng chứ? Duyệt Tư cố ý tới giúp cô giải quyết, vậy mà cô còn nhọc lòng cắn ngược lại, vậy mà còn bắt đầu trả đũa.” Kỷ Hân Tinh hoảng hốt, vội vàng lắc đầu “Không phải, tôi không có.” Na Na kéo Lê Duyệt Tư xoay người rời đi “Duyệt Tư, tớ khuyên cậu sau này đừng có tốt bụng như vậy. Cậu nhìn xem người nào cậu cũng muốn giúp đỡ, nếu sau này những người gặp phải đều là bạch nhãn lang giống như vậy thì phải làm sao? Thế mà lại không biết xấu hổ mở miệng nói là thay cậu dạy dỗ Tô Kim Thư, những lời này nếu như bị những phóng viên đó nghe được, không biết lại viết lung tung thành cái bộ dạng gì nữa” Mắt thấy Lê Duyệt Tư bị Na Na kéo tay rời đi, hai chân của Kỷ Hân Tinh mềm nhũn, trực tiếp quỳ trên mặt đất Xong thật rồi. Lệ Hữu Tuấn trầm mặt, đi vài bước tới bên cạnh chiếc Rolls-Royce. Một tay ném Tô Kim Thư vào ghế sau, sau đó nặng nề đem cửa lớn đóng lại. Tô Kim Thư bị ngã đến toàn thân đau đớn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp nhăn thành một cục. Lệ Hữu Tuấn ngồi bên cạnh cô, nhìn thấy vẻ mặt thống khổ của cô, ánh mắt càng trở nên âm u đáng sợ “Bây giờ mới biết đau?” Giọng nói của anh lạnh lẽo như băng, khóe miệng không ngừng trâm xuống, cho thấy tâm trạng của anh ngay lúc này đang cực kỳ khó chịu. *Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để 288 Dám chạy tới đây uống rượu sao? Lần này, anh hoàn toàn mất đi Tô Kim Thư. Lâm Thúy Vân nghiến răng trừng trừng nhìn Liễu Minh Hoa “Liễu Minh Hoa, tôi chỉ có một lời duy nhất để nói với cô. Chỉ cần cô nói dối một lần, thì cô sẽ phải dùng vô số lời nói dối để khỏa lấp lời nói dối đó. Tôi sẽ chờ ngày mà lời nói dối của cô bị phanh phui!” Liễu Minh Hoa trong lòng vô cùng kinh ngạc. Nhưng ngay sau đó, khuôn mặt của cô ta đã khôi phục lại vẻ bình tính ban đầu. Miễn là cô có thể ở bên cạnh Nhan Thế Khải. Miễn là cô ta có thể sống cuộc sống xa hoa này mọi lúc. Vậy thì cho dù cô ta có phải nói bao nhiêu lời nói dối, cô ta cũng sẽ không ngần ngại làm như vậy. Khi cả hai quay trở lại xe, tóc của Lâm Thúy Vân sắp dựng đứng lên vì tức giận “Có phải đang nhầm lẫn không vậy? Có phải tên Nhan Thế Khải đó bị bỏ bùa r không?” Tô Kim Thư lắc đầu bất lực “Con người của đàn anh ấy à, chúng ta đều biết là anh ta và có tinh thần trách nhiệm cao. Chỉ cần anh ta phạm sai lầm, bất kể cái giá phải trả giá bao nhiêu, thì anh ta chắc. chắn sẽ cố gắng gánh chịu, nhưng dù sao thì mình cũng thấy có lỗi với anh ta một chút. “ “Ài, tính tới tính lui, vậy mà vẫn không tính được hết thủ đoạn của Liễu Minh Hoa lại cao đến vậy. Lâm Thúy Vân hẳn là đã rất tức giận khi cô ấy nói điều này. Tô Kim Thư khóe miệng nhẹ nhàng giật giật “Quên đi, chúng ta trước hết đừng nói chuyện này.” Nhất thời, bầu không khí trong xe hơi chìm xuống. Lâm Thúy Vân thấy Tô Kim Thư. không có tâm trạng tốt, liền vội vàng chuyển chủ đề đi “Tô Kim Thư, khi nào thì nam thần trở lại?” Tô Kim Thư lắc đầu “Chuyện này thì mình cũng không biết. Anh ấy đang giải quyết công việc, và có vẻ như nó khá là phức tạp.” “Vậy… Vì đêm nay nam thần không có ở đây, Hai đứa nhỏ cũng ngủ rồi, hai chúng ta đi qua Dạ Sắc ngồi một chút nha.” Lâm Thúy Vân dựa vào Tô Kim Thư và nháy mắt “Nghe nói gần đây có mấy người mẫu nam khá đẹp trai qua đói” Tô Kim Thư lặng lẽ đảo mắt nhìn cô, cau mày nói “Cái con bé này, cậu quên chuyện mình đã là người phụ nữ có gia đình rồi sao!” tuy là phụ nữ đã có gia đình, nhưng cậu vẫn có quyền tự do này! Hơn nữa, chúng †a chỉ xem và cho đôi mắt mình thỏa mãn thôi, đâu có phải là đi… “Lâm Thúy Vân, tại sao cậu lại có thể xấu xa như vậy!” Hai cô gái nhỏ trở nên náo loạn trong chốc lát. Trong khi nói chuyện, Lâm Thúy Vân đã yêu cầu chú Hứa đậu xe ở cửa Dạ Sắc. Lâm Thúy Vân xuống xe trước, cô khoác tay Tô Kim Thư bước vào Hai người chọn một phòng yên tĩnh để ngồi. Lâm Thúy Vân gọi hai ly rượu nồng độ cồn thấp và vui vẻ xem nam người mẫu trình diễn màn thoát y trên sân khấu. “Chàt” “Phì!” Ly cocktail Lâm Thúy Vân vừa mới uống được một ngụm đã phun ra hết, suýt nữa là cô đã bị sặc đến chết. Cô ho dữ dội, đưa tay sờ trán Tô Kim Thư “Cậu đang nói cái gì vậy, cái đồ ngớ ngẩn này! Đối với tên cầm thú đội lốt người Lục Mặc Thâm, mình quyết không đội trời chung với anh ta!” Lâm Thúy Vân càng lúc càng phấn khích khi nói, cô không để ý thấy nét mặt cau có. trên khuôn mặt Tô Kim Thư. Cô còn cao giọng và nói “Mình nói với cậu này, nếu anh ta là người đàn ông duy nhất còn lại trên thế giới này, thì mình thà chết một mình còn hơn là đi tìm anh!” “Vậy sao?” Đúng lúc này, một giọng nói ảm đạm từ bên ngoài phòng vọng vào, bên trong giọng nói xen lẫn vài phần không hài lòng “Mặc dù chúng ta thường không có nhiều điểm chung nhưng đối với vấn đề này thì lại là tư tưởng lớn gặp nhau đó!” Cái gì vậy? Giọng nói này… Lâm Thúy Vân nhìn thấy ngoài, thì bắt gặp khuôn mặt tuấn tú mà ảm đạm của Lục Mặc Thâm đang mỉm cười nhìn chằm chằm vào chính mình. Lâm Thúy Vân chỉ cảm thấy da đầu mình như muốn nổ tung Chết tiệt, đúng là oan gia ngõ hẹp mà! Thậm chí cô đã phải chạy đến đây rồi mà vẫn gặp phải. Lâm Thúy Vân nhìn chằm chằm vào Tô Kim Thư một cách chán nản, cố nói nhỏ vài câu “Tô Kim Thư, sao cậu không nhắc mình sớm hơn?” Tô Kim Thư cũng tỏ ra ngây thơ đáp “Mình vừa rồi đã nhắc cậu không biết bao nhiêu lần. Chỉ là bản thân cậu măng vui vẻ quá, hoàn toàn không có cảm giác được mà thôi!” Lâm Thúy Vân đảo mắt, cảm thấy vô cùng chột dạ, cô liền nhanh chóng nở một nụ cười trên môi “Chào, giáo sư Lục, thật là trùng hợp, anh cũng đến để tìm thú vui sao?” Khuôn mặt tuấn tú của Lục Mặc Thâm bỗng đen như đáy nồi. Lâm Thúy Vân bây giờ nhận ra những gì cô nói vừa rồi, hối hận đến suýt nữa thì căn lưỡi ngay tại chỗ. “A… Ý tôi là anh cũng đến khám sức khỏe… À, không phải… Ý tôi là, anh cũng đến để thư giãn sao?” Lục Mặc Thâm nhẹ liếc nhìn cô “Tôi thực sự nghỉ ngờ, với đầu óc như vậy, làm sao mà cô có thể thi được vào Lan Ly cơ chứ” Lâm Thúy Vân ngay lập tức không phục mà đáp trả “Này, tôi nói này giáo sư Lục, hãy tự nhìn lại những lời mình nói xem! Năm đó, tôi là người duy nhất toàn khoa vũ đạo biểu diễn được tuyển thẳng. Anh có thể đánh giá thấp cái đầu của tôi, nhưng anh không được đánh giá thấp dáng người mềm mại và tư thế nhảy tuyệt vời của tôi! “ “Hừ”“ Lục Mặc Thâm chế nhạo “Tôi lại nghĩ rằng giám thị coi thi bị cận thị hoặc mù.” “Lục Mặc Thâm!” Lâm Thúy Vân mức chống hai tay vào nách, bị anh ta nói cho tức gần chết “Tôi là đang cảnh báo anh, đây không phải là Lan Ly! Bây giờ anh cũng không phải là giáo viên của tôi, và anh không đủ tư cách để hoa tay múa chân trước mặt tôi!” Lục Mặc Thâm cũng không tức giận, chỉ nhẹ nhàng nhìn cô “Vậy sao? Thế thì để tôi gọi cho bố mẹ cô trước và hỏi họ xem họ có đồng ý cho con gái mình vào lúc khuya khoắt mà vẫn quanh quẩn ở một nơi như Dạ Sắc’ như thế này không?” “Lục Mặc Thâm, tôi sẽ liều mạng với anh!” Lâm Thúy Vân xắn tay áo định lao lên chiến đấu trong cơn giận dữ của của mình. Nhưng vừa chạy được nửa đường, cô đã bị Tô Kim Thư trực tiếp chặn lại. Cô ấy ôm eo Lâm Thúy Vân và xin lỗi Lục Mặc Thâm với một nụ cười “À cái đó thì, giáo sư Lục, Thúy Vân và tôi đi vệ sinh trước, chúng tôi không thể ở cùng với anh” Tô Kim Thư chỉ muốn kéo Lâm Thúy Vân nhanh chóng ra khỏi tầm mắt của của anh ta, để không gây ra những rắc rối không đáng có. Khi ánh mắt của Lục Mặc Thâm chiếu vào Tô Kim Thư, lông mày của anh ấy nhăn lại “Một nơi như Dạ Sắc’ rất nguy hiểm. Nếu Lệ Hữu Tuấn biết rằng cô chạy đến chỗ này để uống rượu trong khi anh ta không có ở đây, cô nghĩ anh ta sẽ xử lý cô như thế nào mới ổn đây?”

cùng tổng tài daddy cưng chiều mẹ