cưng chiều bà xã trong lòng bàn tay

Hậu kết hôn, Minh Hằng được ông xã cưng chiều như "trứng mỏng". Bình An bị soi "bàn tay hư" ở ảnh cưới, phản ứng chú rể thế nào? Sau khi tổ chức hôn lễ như mơ, Minh Hằng có cuộc sống hôn nhân ngọt ngào khi thường xuyên được ông xã hộ tống đi muôn nơi. Trong - Lăng Tổng Cưng Chiều Bà Xã ĐNhân Cô nắm chặt lòng bàn tay to bự của Từ Vương, còn một tay đỡ anh dựa sát người mình. Trong lòng bỗng nhiên xôn xao rộn ràng, rất thu hút ! Cùng lúc đó tất cả món ăn được phục vụ bâng ra hết, cả hai bắt đầu ăn. Chương 4: 4. Chương trước Chương tiếp. Người dịch: LC + Chim Ba Chân. Diệp Ly Châu mơ hồ cảm nhận được bản thân lại có chút khó chịu. Nàng ấn ấn ngực, nhíu mày, cũng không suy nghĩ nhiều lắm. Có lẽ là vì được gặp lại cha, sinh lực của nàng mới khá lên một chút Trong lòng Lương Chân Chân hiểu được lý lẽ trong lời nói của ông xã, bàn tay nhỏ bé của An An và Nhạc Nhạc rất thích cào vào mặt và tóc của cô —— điều đó vẫn thường xảy ra. chắc chắn bà sẽ rất khó chịu trong lòng . . . . . ." Đằng Cận Tư nuông chiều bà Chương 3: Ngủ Trong Lòng Bàn Tay ạ Lúc này, Hạ Tịch Quán nhìn thây đôi mắt đỏ tươi của người đàn ông, Lục Hàn Đình quay đầu nhìn cô, nói với quản gia: "Bảo cô ta cút đi!". Quản gia vội nói: "Thiếu phu nhân mau ởi đi.". Hạ Tịch Quán biết mình không thể Chương 3 download novel bumi tere liye pdf google drive. "Ngủ với tôi một đêm, cô muốn bao nhiêu cũng được " Dứt lời anh rút ra một sấp tiền ném thẳng vào người cô"Đủ chứ?""..."Cô cười lạnh, nuốt nước mắt vào trong. Phải, đây chính là chồng cô, người mà cô yêu nhất."Sao? Thấy ít sao?""Hạo Nhiên, tôi là vợ anh đấy....""Vợ... cô xứng sao? Cô đang kể chuyện cười sao. Hạ Tử Du, tôi nói cho cô hay, cô cũng giống như loại đàn bà tôi đưa về từng đêm thôi, đừng nghĩ mình cao sang như vậy"Anh quay người lấy áo khoác rồi đi ra ngoài, để lại một câu" Cô nên học hỏi em của cô đi, kĩ năng của cô ấy rất tốt đó"Anh bỏ đi, để lại cô hai hàng nước mắt lăn dài trên tao...tại sao anh lại đối xử với cô như vậy. Rốt cuộc cô đã làm gì sai, nếu như anh không thích thì tại sao lại ép cô kết hôn. Hay là anh muốn trả thù cho cô ấy, đến bây giờ anh vẫn tin cô là người đã hại cô ấy ư. Sau khi tiễn Trúc Ân về nhà, cô vừa đi vào nhà thì thấy anh đang đi từ trên cầu thang vậy, Bối Doanh liền vui vẻ mỉm cười chạy tới sà vào lồng ngực ấm áp của anh làm nũng.\- Anh ngay đây mà cũng nhớ anh sao ? \_ Từ Vương cũng thuận tay ôm lấy cả thân người nhỏ bé của cô vào lòng, cúi mặt xuống hôn một cái vào trán.\- Tại anh không biết đó thôi, em lúc nào cũng nhớ đến ngay khi chúng ta gần kề nhau như vậy.\_ Cô ngước mặt lên nhìn anh rồi bản thân cô còn thấy bất ngờ với lời mà cô vừa thốt khi quen anh, cái miệng nhỏ của cô càng lanh lợi.\- Em đúng là dẻo miệng.\_ Từ Vương phì cười, sau đó cánh tay hơi buông lỏng cơ thể của cô một bên phần eo của cô tiến vào trong đích thân kéo ghế cho cô ngồi, sau đó xoay người vào bên trong cắt trái cây, tự tay làm nước ép cho cả hai.\- Uống thử đi, em là người phụ nữ đầu tiên sau mẹ anh mà anh vào bếp làm nước ép cho em uống đó.\_ Anh đưa cho cô một ly nước trái cây ép, cười cười nói.\- Thật sao, vậy bổn cô nương đây quả thật quá vinh hạnh rồi.\_ Nghe câu đó từ chính miệng anh nói ra, cô thật sự vui người đàn ông có thể làm bất cứ chuyện gì cho người mình yêu mặc dù anh ta chưa hề làm nó trong quá khứ có thể chứng minh rằng Người đàn ông đó thật sự thật sự rất yêu ta nâng niu bản thân bạn trong lòng bàn tay và không muốn bạn làm bất cứ chuyện gì thì chúc mừng, bạn đã tìm đúng người đàn ông đời mình.\- Bối Doanh, em có muốn đi vi vu đây đó không ? Do bận nhiều công việc quá, anh ít khi nào đưa em đi một ngụm nước trái cây xong, Từ Vương vui vẻ mở lời rất muốn dành nhiều thời gian để dành cho cô, tạo nên những kỉ niệm đẹp nhất riêng của cả hai người.\- Em muốn anh toàn tâm toàn ý lo cho công việc trước đã, khi nào xong thì đưa em đi cũng được, không sao mà !Bối Doanh nắm lấy mui bàn tay chắc nịch của anh, mỉm cười phụ nữ thông minh là người luôn thấu hiểu và thông cảm cho công việc của người đàn ông bên cạnh người phụ nữ ngu ngốc thì luôn muốn người đàn ông của mình toàn tâm toàn ý chăm lo bên cạnh mình.\- Bà xã, anh đây là đang tình nguyện cùng em đi vi vu muôn nơi đó nha ! Lăng Từ Vương nhìn nụ cười của cô mà u mê say đắm, nụ cười này anh luôn muốn nó mãi thuộc về mình.\- Vậy sao ? Xem nào ..Em từng đi show ở rất nhiều nơi trên thế giới, nhưng kì thật chưa bao giờ đi qua một hòn đảo nào có vẻ đẹp yên tĩnh để nghỉ môi dưới suy nghĩ, để xem coi cô muốn đi chỗ nào đây ta ..Một nơi yên tĩnh mà cô có thể ở cạnh anh, tạo nên những giây phút tuyệt vời nhất luôn.\- Chỉ cần em nói muốn, anh luôn sẵn sàng cưng chiều em, trái tim anh vì em mà đang đập loạn đây lấy bàn tay nõn nà của cô, anh đặt tay của cô lên trái tim của Doanh có thể nghe rất rõ trái tim anh đập rất nhanh như khi đang quá mệt mỏi vậy, người đàn ông này từ khi nào lại biết nói những câu ngôn tình như thế này, thật khiến cô chìm đắm.\- Chủ tịch Lăng của chúng ta tài giỏi lại nhiều mánh khóe cua gái như thế này, chả trách sao mà có rất nhiều cô gái theo đuổi.\_ Từ trước tới giờ, Bối Doanh luôn thích nhất là chọc anh.\- Ồ, vậy sao ! Nhưng ngại quá, anh đây có bà xã tên là Hạ Bối Doanh không có nhu cầu cần thêm ai nữa đâu.\_ Lăng Từ Vương dùng ánh mắt quyến rũ vừa nói vừa nhìn cô như thế thật ngại bên gò má của cô ửng đỏ lên, bây giờ anh lại rất biết cách đáp trả những câu chọc ghẹo của cô, trò vui này của tôi coi như biến mất rồi sao, buồn thế.\- Đợi ngày mai anh bàn giao công việc cho mọi người, anh nhất định sẽ đưa em đi những nơi em muốn đến.\_ Anh cầm tay cô đưa lên môi mình hôn nhẹ.\- Từ Vương, anh cưng chiều em như vậy không sợ rằng em sẽ hư hỏng mà ra ngoài tìm một anh trai khác sao ?Nghe đến câu này của cô, Từ Vương mặt mũi như tối sầm đi, mạnh miệng nói " Em dám sao ? Nếu em dám vậy, anh cũng sẽ không thương tình cho người đó trở thành thái giám đâu." \- Được rồi được rồi, em chỉ giỡn vẫn là người đàn ông hoàn hảo nhất trong mắt em.\_ Bối Doanh biết anh là người dám nói dám làm nên bây giờ phải dỗ ngọt một tí chứ nhỉ.\- Không sớm thì muộn, mọi người ở cái thành phố A này sẽ gọi em một tiếng là " bà Lăng " Vương anh cũng phải nhanh chóng kiếm cách rước bà xã về dinh mới nói, anh vừa đi qua phía bên kia ôm chặt cô vào giờ, cô đã là người có thể chi phối tất cả mọi thứ của anh rồi, anh hoàn toàn yêu cô đến mức điên như cô nói một thì chắc chắn sẽ là một, không dám nói hai.\-\-\-\-\-\-\-\-\-\- \[ Tác giả seunghyunttop \] - Không đúng. Anh để em giữ vẫn rất ổn mà. _ Hạ Bối Doanh chu môi cãi ... - Em là người hay quên như vậy. Đưa em giữ nhỡ làm mất rồi làm sao ? Có khi nào em sẽ không nhớ luôn mình đã có ông xã Từ Vương anh không ?? Nói gì nữa bây giờ, đến ngay cả cô đây cũng không thể nói lại ông xã đại hào kiệt của mình nữa. Có phải người đàn ông này điên cuồng vì tình không đó ! Nhưng mà nói vậy cũng không được . - Lăng Từ Vương, anh thật sự rất là tự luyến nha. _ Cô cười to rồi nói, nhiều lúc cô cũng không thể biết được anh . Sau đó cả hai cùng nhau lên xe, không biết vì sao anh lại cho Mạc Dũng đi về giữa chừng, muốn đích thân để mình cầm lái xe. Cô cũng không để ý là mấy. Ngồi yên vị trên xe, Bối Doanh muốn lưu lại kỉ niệm một chút nên đã tranh thủ lấy điện thoại ra chụp vài tấm coi như bắt đầu ngày hôm nay trở đi, Bối Doanh đã là hoa có chậu rồi. Chắc hẳn là không ai điên mà muốn đập chậu ? Vừa quay qua thì cô lại thấy Từ Vương cúi gầm mặt xuống, bàn tay nắm chặt vào cái vô lăng. Cả cơ thể có chút run. - Từ Vương, anh sao vậy ? _ Cảm giác lo lắng bắt đầu xâm chiếm trái tim cô. Gục đầu xuống vô lăng, anh lắc nhẹ tỏ vẻ ra mình ổn. Nhưng cô rất muốn hỏi anh làm sao lại bị như vậy. Đột nhiên lại nghe được có tiếng nấc nhẹ, chỉ rất nhẹ thôi nhưng vẫn có thể nghe được. - Làm sao lại khóc ? _ Bây giờ thì đã rõ rồi, thật ra là anh cúi gầm mặt vì đang khóc. Nước mắt nước mũi cứ như hòa vào nhau. Khóe mắt của anh đỏ ngầu . Hạ Bối Doanh xoay người qua một tí, ôm lấy cả người của anh rồi dịu dàng hỏi. Nhưng mà Lăng Từ Vương này lại rất cứng đầu, cứ một mực lắc đầu thôi Bị bà xã phát hiện ra mình đang khóc, nước mắt từ đâu lại cứ dồn về mà rơi xuống nhiều hơn. Cô nhìn chằm chằm vào anh rồi cười ôn nhu, lúc này trông anh không khác gì một đứa trẻ lên ba. Cứ vậy mà Từ Vương ngồi khóc nức nở đến tận mười lăm phút sau, đỡ đỡ được một tí, anh lại quay sang ôm lấy cô vào lòng rồi thủ thỉ " Sau này anh và em sẽ không bao giờ lạc mất nhau nữa. Em yên tâm, Lăng Từ Vương anh cho em cái quyền được trói buộc anh cả đời này và nhiều kiếp về sau nữa. " - Có thật không ? _ Cô ngạc nhiên rồi bật cười quay sang nhìn anh. Có phải đây là lão đại mọi người hay tôn sùng như thánh sống không vậy ? Lạ ghê a. - Đương nhiên là thật. _ Từ Vương nói. - Còn gì nói với em nữa không ? _ Bối Doanh lại hỏi tiếp, cô muốn xem rằng anh trả lời ra sao. Ai bảo anh lại chẳng biết ngọt ngào chứ ? Ngọt chết cô rồi .. - Lời anh nói ra là lời kiên định, đời này kiếp này, đời sau kiếp sau trọng sinh lại vẫn chỉ yêu em. _ Anh nói to lên, còn giơ cả hai ngón tay lên thề !!! - Được rồi, em tin anh. _ Hạ Bối Doanh hôn nhẹ vào môi bạc của anh một cái . - Em dám không tin sao ? _ Anh đe dọa nhìn cô ranh ma mà nói, quá đáng aa . - Không tin mà em lại đi cưới anh sao. Có phải Lăng Từ Vương bị chạm mạch ở đâu không vậy ? Sau khi nhận sổ kết hôn xong thì lại giở ra cái trò y chang một đứa con nít như thế này. Cô đang nghĩ có phải mình nằm mơ rồi sao á ? - Bệnh viện Dream, khoa khám thai . Vừa nãy đi làm giấy chứng nhận kết hôn xong, anh liền chở cô đi qua đây. Cảm giác lo lắng bồn chồn hiện lên rõ trong lòng, đây là lần đầu cả anh và cô đều lên chức ba mẹ. Nên không biết rõ là phải diễn tả làm sao cho đúng nữa ! - Chủ tịch cùng thiếu phu nhân nhìn rõ không ? Em bé đang dần phát triển ở đây. Hiện tại thì chưa biết là trai hay gái được, nhưng tốt nhất có chăm sóc đầy đủ là ổn. _ Vị bác sĩ nữ trung niên kia vừa chỉ vào một bào thai nhỏ trên màn hình siêu âm rồi vừa nói chuyện. Lăng Từ Vương lần được được sờ vào bụng của cô khi trong đó đã có một bé bảo bối nhỏ của hai người. Hạnh phúc này thật lâng lâng, như muốn vỡ òa ra vậy. Làm ba làm mẹ lần đầu đều vậy ? - Vậy bà nói xem, tôi cần tẩm bổ thứ gì cho bà xã và em bé ? _ Từ Vương hỏi .. - Tùy theo người mẹ mang thai con là gái hay trai mới được. Thai phụ thèm gì thì cho ăn cái đó, nhưng không thể ăn đồ tầm bậy. Nên bổ sung nhiều các chất cần thiết như là sắt, axit folid, .... - Cảm ơn bác sĩ ! _ Cô mừng rõ nói, chỉ biết bảo bối trong bụng vẫn phát triển tốt là được rồi. Sau đó cả anh cùng Bối Doanh đi ra ngoài sau khi siêu âm hết. - Doanh Nhi, trước khi kết hôn thì em cần mở một cuộc họp báo. Nhất định là phải vậy. _ Từ Vương vừa dìu cô đi ra xe vừa nói, vẻ mặt vẫn vui mừng !! - Tuần sau có được không ? Em muốn chuẩn bị kĩ một chút. _ Bối Doanh nói. - Được. Anh sẽ kêu Mạc Dũng chuẩn bị cho em. _ Anh ôn hòa nói, tất cả phần sủng ái này đều dành hết cho mỗi cô ! - [ Tác giả seunghyunttop ] Sắp đạt 150K lượt đọc rồi ố la la la = Mọi người đã đọc truyện mới chưa á ? - Hóa Ra Chúng Ta Vẫn Còn Yêu - Quay Đầu Về Sau Vẫn Có Anh Bên Em Hôm nay là ngày valentine . Thước phim quảng cáo được quay xong khá nhanh nên Bối Doanh được về nhà sớm, vì thế cô cũng cho Trúc Ân về sớm. Một mình trở về Ngự Cung Vân, còn anh thì đi làm chưa về, trong thâm tâm có chút chạnh lòng. Nhưng cô là người rất hiểu lí lẽ, luôn luôn thông cảm cho anh. Tính đến nay Bối Doanh đã chấp nhận lời đề nghị làm người phụ nữ của anh được gần ba tháng, nếu nói thật, cô có lẽ đã có tình cảm với Từ Vương. Khó chịu khi thấy người khác nói lời mật ngọt với anh, buồn bã và thấy nhớ khi không được gặp anh. Chỉ bấy nhiêu đó có thể đã nói được Hạ Bối Doanh cô rốt cuộc đã có tình cảm với chủ tịch của Lăng Thị - Lăng Từ Vương. - Vệ sinh cá nhân xong vẫn chỉ có bốn giờ chiều nên cô muốn làm một chút gì đó cho Từ Vương. Hôm nay lại là valentine, có phải tặng socola cũng rất hợp không ? Nghĩ thế, cô đi xuống sau bếp bắt tay vào làm socola. Tất cả người hầu trong nhà, kể cả quản gia cũng bất ngờ khi thấy cô như vậy. Bà cứ tranh làm giúp vì sợ cô có chuyện gì, nhưng đây là quà tặng cho anh nên cô nhất quyết sẽ tự mình làm nó. - Thiếu phu nhân, hay để tôi làm giúp cô nhé ? _ Quản gia ở đây là dì Bách, đã làm ở đây từ lâu, cũng là lần đầu bà giao tiếp với cô. Nhìn dì Bách rất hiền lành và tốt bụng, nên khi cô vừa nhìn đã có cảm tình. - Dì không cần gọi con như vậy, sau này cứ gọi là Bối Doanh hay Doanh Doanh được rồi. Hôm nay là lễ tình nhân, con muốn làm chút gì đó tặng cho anh ấy. Bối Doanh lễ phép nói, lúc trước ba cô luôn nói như thế này " Sống trên đời con phải biết đối nhân xử thế và phải kính trên nhường dưới. Nhưng nếu ai sống không tốt hoặc đối ác với con, họ đối xử như thế nào, thì con đối xử y lại như vậy. Không nhất thiết phải nhường nhịn hay sợ sệt với những người không đáng, con phải nhớ. " Nghe theo lời ba nói, cô luôn biết mình nên làm gì và không nên làm gì. Dì Bách tốt bụng hiền hậu như vậy, thật khiến cô có cảm tình, giống như một người mẹ. Sau khi nghe Bối Doanh nói như vậy, dì Bách gật gù nói vài câu rồi đi ra ngoài. Nhìn thiếu phu nhân vì thiếu gia làm nhiều điều như vậy, bà thật thấy vui trong lòng. - 8 giờ tối . Loay hoay mãi với đống công thức, cuối cùng cô cũng làm xong những miếng socola hình trái tim dành tặng anh. Thật ra đây là lần đầu tiên cô vào bếp làm .. Mãi thấy anh vẫn chưa về, Bối Doanh ngồi trên ghế sofa đợi, lòng hơi trùng xuống. Tiếng chuông điện thoại reo lên, cô theo quán tính cầm lên xem tên thì thấy anh gọi cho mình, bấm vào nút nghe " Doanh Nhi, em đi ra đằng sau vườn hoa đi. " Chỉ một câu nói như vậy rồi tắt máy, khiến cô có chút không hiểu nhưng vẫn làm theo. Bối Doanh theo lời anh nói đi ra phía sau vườn hoa, khắp đường đi ra đó có rất nhiều những tấm bảng treo trên thân cây. " Chúc mừng ngày lễ tình nhân, vợ yêu. " " Anh còn rất nhiều điều dành cho em. " ........... Những tấm bảng ghi toàn là những lời yêu thương của anh dành cho cô khiến cô vui vẻ mà thẹn thùng đỏ mặt. Đi đến tới vườn hoa, mắt Bối Doanh nhìn những thứ trước mắt mình mà kinh ngạc không thốt lên lời, mắt ngấn đầy nước. Cả vườn hoa được thắp sáng lên bằng đèn dây, xung quanh toàn là bong bóng đủ sắc màu. Ở chính giữa là một hình trái tim được xếp ra từ những ngọn nến lung linh. Từ Vương mặc bộ vest màu đen đứng đó nhìn cô rồi mỉm cười ngọt ngào. Anh bước ra, nắm tay cô bước vào hình trái tim đó, trên tay anh là bó hoa hồng đỏ to bự. Từ Vương quỳ một chân xuống đưa bó hoa cho cô cầm, sau đó lấy ra từ túi áo một hộp nhung màu đỏ. Dần dần mở ra, bên trong đó là chiếc nhẫn kim cương. Ánh mắt Từ Vương đầy chân thành nhìn cô, cất giọng nói " Từ Vương anh vốn là một người lạnh lùng, không biết bày tỏ tình cảm với người khác như thế nào .. Nhưng vì Hạ Bối Doanh em, anh đã dần dần tập quen với những câu nói ngôn tình này để có thể mỗi ngày đều nói cho em nghe. Em có nhớ em đã chấp nhận làm người phụ nữ của anh trong vòng 5 tháng hay không ? Bây giờ anh lại không thích như vậy nữa, em nhận lời làm Lăng phu nhân của anh có được không ? " Giọng nói của anh thật sự đầy chân thành, ánh mắt thâm tình nhìn thẳng vào cô rồi nói. Bối Doanh cũng không ngờ vì cô mà anh có thể làm những thứ này. Cô ngại ngùng nhìn anh đồng ý, anh vui vẻ đến mức mỉm cười rạng rỡ. Từ Vương là người vốn dĩ ít cười, nhưng chỉ khi cô đồng ý ở bên anh, anh lại rạng rỡ đến vậy. Tay của anh run run cầm lấy chiếc nhẫn ra khỏi hộp, nắm lấy bàn tay nõn nà của cô rồi đeo vào ngón áp út. Đây chính là minh chứng cho tình yêu của anh và cô. Anh vui vẻ đứng dậy ôm chầm lấy cô vào lòng rồi cả hai trao cho nhau nụ hôn ngọt ngào. Đúng lúc đó thì xung quanh đó nổ pháo lên, tạo ra khung cảnh hữu tình. Hạ Bối Doanh cứ ngỡ như tim mình vỡ ra khi Từ Vương làm những chuyện này chỉ dành cho riêng mình cô. Trong lòng cô không ngừng hạnh phúc, cô chắc chắn mình đã tìm được người đàn ông che chở ở bên mình suốt quãng đời còn lại rồi. Nhìn vào cách đổi xử và hành động của người bên cạnh dành cho mình, bạn sẽ nhìn ra người đó có yêu mình hay không. - [ Tác giả seunghyunttop ] Con người vẫn luôn là loại động vật thông minh đến khó hiểu. Những thứ có được trong tay lại không chịu quý trọng, chỉ khát vọng những thứ ngoài tầm tay với. Sống trong cuộc sống nhộn nhịp nơi phố phường lại đâm ra chán chường, trốn đến nơi xa xôi hẻo lánh để hưởng thụ cái gọi là an nhàn thanh nói là con người vẫn luôn sợ hãi, không dám đối mặt với cái gọi là sự thật. Họ hiểu rằng sự thật đó không thể cứ mãi trốn tránh, trốn đến đâu thì cũng phải đối mặt với nó, nhưng lại không thể thông suốt mà quyết tâm một lần đối diện với trách họ. Bởi chẳng ai là mãi mãi mạnh mẽ. Có thể sự yếu đuối của họ đã khiến không chỉ họ mà rất nhiều người khổ sở, dằn vặt nhưng bản thân họ vốn không muốn như vậy, tâm địa thiện lương của bản thân lại vô tình gây ra đau thương chồng chất, chẳng mấy ai vui vẻ có những sai lầm nên con người mới cần sửa chữa. Chỉ cần họ còn sống, những người bên cạnh họ còn sống, còn tồn tại thì chẳng có gì là quá muộn. Tất cả đều còn cầu cho tất cả mọi người đều được hạnh Quốc dân số gia tăng ngày càng nhanh, nơi nơi đều trở thành tấc đất tấc vàng, trong lòng Bắc Kinh rộng lớn này, một chỗ dưới chân đồi, đối mặt lại là biển thế này giá có thể lên tới hàng triệu, hơn nữa còn giống như thiên không phải vì đây là ngôi nhà do mẹ để lại, Lam Tử Tuyết cũng không muốn sắp chết còn đốt tiền như vậy. Nghe mẹ nói nơi đây rất có ý nghĩa với bà, mặc dù không phải là nhà chính nhưng mỗi khi có chuyện buồn phiền gì bà đều đến đây ở vài ngày, coi như là trốn tránh thế tục, đợi bao giờ lòng tĩnh lại mới trở về. Lam Tử Tuyết vừa hay rất giống mẹ, nhất là ở điểm cô cũng thích nơi này. Mỗi sáng đều được ánh mặt trời dịu dàng đánh thức, không khí trong lành, trời đã vào đông nhưng nơi đây lại không lạnh lắm, giống như biển nhiệt đới phía Tây vậy, cực kì ấm cư nơi đây chủ yếu là người có tiền tới nghỉ dưỡng, lúc trước cũng có ngư dân ở đây nhưng vùng biển này nghe nói từng có chấn động lớn, cá lại không nhiều nên họ đều bỏ đi hết. Vài chục năm trước có người phát hiện ra tiềm năng du lịch của nơi này nên mới cho xây dựng vài khu biệt thự bán cho đám nhà giàu mới nổi làm nơi nghỉ đó là ông ngoại cô, thấy cô con gái rất thích nơi này nên mới để lại căn gần biển nhất cho nhà này xây theo kiểu kiến trúc cung điện ngày xưa, phía sau có một khu vườn rất lớn, trồng đủ loại hoa, hằng năm vẫn có người định kì đến chăm sóc, để hoa nơi đây mãi luôn tươi năm trước Lam Tử Tuyết từng đến đây, cô cho người trồng thêm rất nhiều hoa hồng và hoa tử đằng, một là loài hoa cô thích nhất, một là loài mang ước vọng lớn nhất đời cô. Ở giữa đám hoa đó còn cho người đào một cái hố, sau đó đem một cái bọc màu trắng, bên trong không rõ chứa thứ gì, bỏ vào đó, sau đó cho người lấp lại. Mà mấy tháng trước, cô lại tới đây, lần này là cho người đào lên lại, cho rất nhiều quần áo và đồ chơi của trẻ em vào đó, chôn lại. Quần áo đều là đan được một nửa, có cái chỉ còn một đóa hoa nữa là hoàn thành lại bỏ dỡ, đồ chơi thì đều còn mới tinh, có cái vẫn còn nguyên Vương là người làm vườn ở đây, cũng là nhũ mẫu trước đây từng chăm sóc mẹ của Lam Tử Tuyết. Trông thấy Lam Tử Tuyết làm như vậy cũng không hỏi nhiều, chỉ cúi đầu lẩm nhẩm đọc một bài kinh siêu độ và cầu lần này cô đến đây, chính là lần thứ ba, cũng là lần cuối cùng. Bởi vì từ giờ cho đến lúc nhắm mắt xuôi tay, cô không muốn rời khỏi nơi này, nếu không phải cần đến chỗ Lý Chu Tư định kì kiểm tra thì cô căn bản không ra khỏi đang đợi một không gọi người đó đến, người đó không biết cô đang ở đây, người đó còn đang bận rất nhiều chuyện khác, ấy vậy mà cô vẫn cứ đợi, vừa ngu ngốc vừa bị động mà đợi. Cô biết thời gian của bản thân không còn nhiều, sinh mệnh như ngọn nến lung lay trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể tắt, nhưng cô đã quá mệt mỏi rồi, mệt đến mức nếu người đó không đến, dù có nhớ nhung đến mức nào, cô cũng không muốn chủ động đi Tử Tuyết nằm trong sân phơi nắng, ánh nắng nhè nhẹ chiếu lên mái tóc thưa thớt của cô. Cô ngồi trên một chiếc xe lăn, mặc ba lớp áo dày, chăm chăm nhìn một mô đất nhỏ đã phủ đầy cỏ xanh trước mặt, xung quanh hoa hồng đủ loại màu sắc đang lay nở, có vài cành đung đưa theo làn gió, âm thanh leng keng của chuông gió lại vang lên đâu chỉ nhìn mãi mô đất đó, nhìn đến khi mỏi mắt thì khẽ nhắm lại, một lúc lại nhìn. Ở đây cô rất nhàn hạ, thân thể lại không thể rời xe lăn và giường nên mỗi ngày đây là việc khiến cô thấy hạnh phúc trời dần lên cao, Lam Tử Tuyết cũng mệt mỏi dần, bình thường cứ đến giờ này dì Vương sẽ đến đẩy cô vào nhà, nhưng hôm nay từ sáng sớm dì đã xuống chợ, nói hôm nay là sinh nhật của cô nên muốn làm một bữa tiệc thật lớn để chúc mừng. Lam Tử Tuyết chỉ cười trừ, bây giờ mỗi bữa ăn hết một chén cháo đối với cô đã là một kì tích, làm ra bàn ăn lớn như vậy làm gì. Chắc vài ngày nữa cô sẽ phải nhờ Lý Chu Tư đến giúp mình truyền dịch Tử Tuyết đặt tay lên bánh xe, đang định lăn bánh vào trong thì có hai bàn tay đặt lên tay cô, vết chai trong lòng bàn tay cọ vào mu bàn tay cô, khiến Lam Tử Tuyết hơi giật này chỉ có mình cô và dì Vương nên Lam Tử Tuyết cũng không nghĩ nhiều, không ngẩn đầu lên mà nói."Dì Vương về sớm vậy? Con còn tưởng đến trưa dì mới về. Dì đừng lo, hôm nay con thấy rất khỏe, dì để tự con...""Là anh."Người phía sau dời hai tay ra khỏi tay cô, chuyển thành ôm lấy cô từ phía sau, hai tay hắn vòng qua cổ cô, Lam Tử Tuyết cảm nhận được, người ấy đang run rẩy theo từng nhịp đập của người đều im lặng. Tạ Phong nói không thành lời, hắn chạy đến đây cả đêm, cả người đều là khí lạnh, có lẽ sẽ khiến cô bị cảm. Nhưng hắn không đợi được, hắn quả thật không còn đủ kiên nhẫn nữa rồi...Từng giọt từng giọt nước mát lạnh nhỏ lên mu bàn tay Tạ Phong, hắn kề đầu vào hõm vai cô, hơi thở ấm nóng phả lên vai cô. Là xúc cảm chân thật chứ không phải mơ. Là thật. Là người cô đang đợi. Con gái ngoan, con thấy không? Mẹ đợi được rồi, cuối cùng cũng đợi được rồi..."Anh đến rồi." Hắn chẳng biết làm gì, chỉ có thể lau nước mắt cho cô. Nói hắn đến rồi chi bằng nói cảm ơn cô đã cho hắn cơ hội để sữa chữa lỗi lầm của mình, là hắn nợ cô, rất nhiều, rất nhiều..."Anh đến muộn." Lam Tử Tuyết run rẩy vươn tay chạm vào gò má hắn "Phải phạt.""Ừ, phải phạt." Tạ Phong nắm lấy tay cô "Phạt ở bên em cả đời."Gió nhẹ lay từng cành hoa trong gió, trên mô đất nhỏ có một đứa trẻ cỡ chừng vài ba tuổi đang ngồi, cười khúc khích. Tiếng chuông kêu leng keng không như Lam Tử Tuyết dự đoán, dì Vương phải đến trưa muộn mới về. Biết sao được, hiếm khi xuống chợ một lần, bà đều muốn mang tất cả những thứ tươi ngon về bồi bổ cho cô. Chẳng biết là nghiệt gì, mà tiểu thư nhà bà đều khổ như vậy, lúc trước mẹ Lam Tử Tuyết lấy phải một người chồng không ra gì, cuối cùng chết không nhắm mắt, Lam Tử Tuyết mắc bạo bệnh, còn con gái cô lại chết yểu trong bệnh về đến nơi, trong nhà đã có thêm một vị khách lạ. Ban đầu dì Vương rất sửng sốt nhưng sau khi trông thấy nét mặt của Lam Tử Tuyết, bà cũng hiểu ra mà không truy hỏi gì thêm, chỉ là lúc tối nấu thêm một phần cơm mà Tử Tuyết là người trong cuộc, nếu cô đã không muốn truy cứu, bà cũng sẽ không hỏi nhiều. Chỉ mong quãng đời còn lại của cô có thể tự do tự tại, không gì vướng bận mà dần tối, Lam Tử Tuyết ngủ cả buổi chiều, cả người đều khô khốc mà tỉnh dậy, còn chưa gọi dì Vương mang giúp cô ly nước, đã có người đặt ly nước ngay môi cô, một tay đỡ lấy gáy cô, giúp cô uống Tử Tuyết nhìn người đàn ông trước mặt, thị lực của cô mấy năm nay ngày càng giảm sút, phải nhìn kĩ một hồi mới trông thấy rõ mặt hắn. Trong lòng không hiểu sao lại cảm thấy rất an tâm, vịn tay hắn mà rời sống này, có người là khi có người ở bên cạnh không rời, Lam Tử Tuyết vịn tay, cả người tựa hẳn vào Tạ Phong, bảo hắn mang mình đi dạo. Căn nhà này vốn không lớn lắm, thế mà chỉ mới đi một vòng cô đã thấm mệt, Tạ Phong đỡ cô ngồi xuống xe lăn, đứng bên cửa sổ ngắm cảnh biển lúc hoàng biển tràn vào khoang mũi, thổi tung màng cửa. Thấy Lam Tử Tuyết hơi run rẩy, Tạ Phong giúp cô tìm một cái áo Tạ Phong đi rồi, Lam Tử Tuyết mới đẩy xe lăn đến chỗ kệ sách trong phòng, lấy ra một phong thư được giấu trong một quyển sách cũ, đem nó xé đi gần hết, chỉ chừa lại một câu duy nhất, rồi mới cẩn thận bỏ vào một cái hộp, xong xuôi lại mang đến đặt lên đầu giường, cuối cùng quay về bên cửa đường đi về cũng chỉ mấy bước chân, vậy mà khiến Lam Tử Tuyết mệt không thở nỗi. Chính vì cô biết sức khỏe mình đã gần cạn kiệt nên mới nhanh chóng làm vậy, để lâu lại sợ bản thân không còn sức rời giường. Lúc trước cô viết phong thư đó đã mất rất nhiều thời gian, nay xé hết đi chỉ chừa lại một dòng, nhưng như vậy là đủ, chỉ cần vài chữ đó lúc này đã đủ thay thế toàn bộ lời cô muốn nói khoác được cất kĩ trong một ngăn tủ nên phải mất một lúc lâu Tạ Phong mới tìm ra được. Lúc hắn quay trở lại, Lam Tử Tuyết đã ngủ gục trên xe Phong nhẹ bế cô lên. Lam Tử Tuyết nhẹ đến mức tưởng chừng một tay hắn cũng nâng nổi cô. Hắn đặt cô xuống giường, nhẹ hôn lên trán rồi mới kéo chăn lên cho trong bếp vẫn còn sáng, Tạ Phong đi vào, trông thấy dì Vương đang khóc, thấy hắn tới liền nhanh chóng lau Phong đột nhiên cúi người vuông góc khiến dì Vương hơi khó xử."Cảm ơn dì đã chăm sóc cô ấy."Dì Vương hồi thần, vội chạy tới đỡ hắn dậy, mỉm cười kéo hắn đến bên bàn ăn, rót cho hắn cốc nước."Trước đây tôi là người nuôi dưỡng phu nhân, cũng là mẹ của tiểu thư từ bé, sau khi phu nhân mất thì tôi đến đây giúp người chăm sóc vườn hoa, giờ tiểu thư đến đây ở, chăm sóc cô ấy cũng là bổn phận của tôi."Dì Vương thân thiết với Lam Tử Tuyết từ nhỏ, mà cô lại mất mẹ sớm, tình yêu dành cho mẹ dường như đều đặt hết lên dì, dì Vương một đời hầu hạ Ôn gia, không lập gia đình, lúc trước xem mẹ cô như con gái ruột, nay đến tuổi xế chiều lại có thêm một đứa con gái là Tạ Phong vẫn im lặng không nói gì, dì Vương chỉ đành thở dài. Bộ dạng của hai đứa trẻ này khiến bà nhớ lại Ôn Tình khi trẻ, cũng nông nổi như vậy, bốc đồng như vậy, cố chấp không buông tay như vậy. Nhưng sự cố chấp của Ôn Tình khiến bà ra đi trong tức tưởi, còn sự cố chấp của Lam Tử Tuyết và Tạ Phong lại có thể mang đến cho hai người họ hạnh đâu được."Bệnh trạng của Tiểu Tuyết, có lẽ không xấu như cậu nghĩ. Mặc dù là giai đoạn cuối nhưng cũng cầm cự được ít lâu, không phải nói đi là đi được. Chẳng phải khoa học bây giờ rất phát triển sao? Kéo dài sự sống cho nó hẳn là không khó." Dì Vương nhìn thẳng Tạ Phong. Bà tin người đàn ông này thật lòng yêu Tiểu Tuyết, nếu không đã chẳng chạy tới đây, ngồi đây nghe bà nói chuyện."Lúc Tiểu Tuyết đến đây, con bé không hề có ý định tiếp tục sống. Nói cho văn vẻ thì là nó đến đây nghỉ dưỡng, bản chất là nó đến đây chờ chết." Tạ Phong siết chặt cái ly trong tay, mỗi lần nghe người khác nói về cô, tim hắn lại đau, như có ai đang bóp nghẹn nó vậy, nhưng hắn vẫn muốn nghe, hắn muốn biết cô đã phải chịu đựng những gì, làm sao sống qua những tháng ngày đằng đẵng này."Nhưng tình trạng nó lúc này đã tốt hơn nhiều rồi. Thật ra nó lại là người tỉnh táo nhất trong chúng ta. Cậu không cần phải suy nghĩ nhiều, chuyện gì đến rồi sẽ đến.""Cuối tuần sau Tiểu Tuyết phải đi kiểm tra định kì, đến lúc đó phiền cậu rồi."Tạ Phong máy móc gật đầu, cười cay đắng, nói câu tạm biệt với dì Vương xong liền rời cửa phòng hé mở, hắn đi đến bên giường, vươn tay chỉnh lại mớ tóc mái hỗn độn của Lam Tử Tuyết. Cô dường như ngủ rất say, có lẽ vì cảm giác được hắn mà hơi cựa mình, nụ cười khó nhìn thấy hiện lên trên gương mặt xanh Phong cúi thấp xuống, nhẹ đặt một nụ hôn lên trán cô, từ từ dịch xuống môi cô, sau cùng hắn vòng tay qua cổ cô, nhẹ nhàng ôm lấy người mình yêu nhất."Có lẽ sẽ không kịp nữaSợ rằng không có lấy một cơ hộiTình yêu sâu trong đáy lòng anh, cuối cùng vẫn không thể tỏ bàyCó lẽ thời gian đã quá vội vàngNên mới lạc mất duyên phận của đôi ta ở đâu đóNếu vậy xin hãy để anh dành hết quãng đời còn lạiĐể bù đắp cho em những tổn thương đó Để được nhìn thấy em nói cười, vui đùaThấy em thích hát ca, thích chạy nhảy, ôm anh thật chặtLại trải qua những tháng ngày vô lo vô nghĩĐôi ta cùng nắm tay nhau trên bãi cỏ xanh mướtAnh nói yêu em thật nhiều, em gật đầu cười khúc khích Bởi vì có mất đi mới biết quý trọngNên anh đã lỡ vô tình vụt mất emThời gian đã khiến đôi ta lạc mất nhauVậy thì anh sẽ dùng thời gian còn lại giữ chặt em, yêu thương em, như chúng ta đã từngĐến tận thời khắc cuối cùng."

cưng chiều bà xã trong lòng bàn tay